Tôi tháp tùng Hoắc Thời Duật đi dự tiệc. Có người trêu chọc: "Trợ lý của cậu trông khá giống với 'ánh trăng sáng' của cậu đấy, hơn nữa ánh mắt cô ấy nhìn cậu cũng chẳng bình thường chút nào." "Đừng làm tôi thấy buồn nôn, cô ta thì có tư cách gì để so sánh với Huỳnh Sơ? Cậu thích thì cứ lấy đi." Tôi cúi đầu nhìn mũi chân mình. Hoắc Thời Duật thật ng/u ngốc. Anh ta không nhớ rằng Giang Huỳnh Sơ đã phẫu thuật thẩm mỹ theo khuôn mặt của tôi. Cũng chẳng nhớ, bảy năm trước, anh ta đã từng bất chấp từ bỏ thân phận người thừa kế để kết hôn với tôi.