Sau khi được kẻ th/ù không đội trời chung thu nhận, tôi vẫn chứng nào tật nấy, giữ nguyên tính cách tiểu thư đỏng đảnh. Tôi sai bảo anh ta đủ điều: "Tôi muốn uống nước." "Sấy tóc mệt quá đi mất." "Muốn có người bóp vai cho tôi." Yến Hiện không nói không rằng, việc gì cũng làm theo răm rắp. Ngày nào cũng cầm xẻng trong bếp nghiên c/ứu món ăn cho tôi. Thỉnh thoảng lại khoe thành quả tập luyện của mình. Cho đến khi tôi thỏa hiệp với gia đình, chuẩn bị đi gặp mặt đối tượng liên hôn. Nguyên hình của anh ta bộc lộ, anh ép tôi vào góc tường, giọng điệu hung dữ: "Thời Nhân, cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?" "Thực sự coi tôi là chó à?" Tôi đang định nổi gi/ận. Giọng anh bỗng dịu lại, vùi đầu vào vai tôi: "Chó còn có chủ, chủ cũng sẽ không vứt bỏ nó." "Còn cô thì sao, nói không cần là không cần tôi nữa." "Đừng tà/n nh/ẫn với tôi như vậy." "Đừng đi, được không?" Tôi: "?"