Sau khi mất trí nhớ, ta chẳng còn nhớ nổi mình đã trèo cao, mang trong mình cốt nhục của Thiên tử. Lòng chỉ một mực muốn quyến rũ biểu huynh Hầu gia. Thế nhưng biểu huynh lại cao ngạo thanh cao. Ta dâng trà, chàng chê hương trên người ta làm vẩn đục chén trà. Ta thêu túi gấm tặng chàng, chàng nói uyên ương ta thêu thật kh/inh bạc. Ngay cả việc ta ưa mặc xiêm y hồng phấn rực rỡ, thích đeo trâm cài, chàng cũng lạnh lùng quát m/ắng: "Thật lẳng lơ." Chàng không dưng muốn giam lỏng ta ba tháng. Ta gi/ận dữ, vượt tường bỏ trốn. Chẳng ngờ lại vô tình ngã vào lòng một người. Vừa định cất lời tạ lỗi, lại thấy kẻ đó đang chằm chằm nhìn vào bụng dưới vì muốn tôn lên vòng eo thon mà ta thắt lại thật ch/ặt. Gương mặt vốn dĩ ôn hòa, thiện lương kia, dần dần trở nên âm u.