Hoa khôi của lớp, Tống Gia Nghi, là cô bạn thân duy nhất của tôi. Tên trùm trường tỏ tình bị từ chối, tức gi/ận đến mức mất khôn, chặn ngay cửa lớp chúng tôi. Nam sinh bước ra, bị hắn đ/á một cước. Nữ sinh bước ra, bị hắn m/ắng té t/át. Đến lượt Tống Gia Nghi, hắn lạnh lùng chất vấn: "Rốt cuộc tôi không xứng với cô ở điểm nào?" Tôi đứng dậy từ dãy bàn cuối cùng: "Cô ấy không thích cậu, còn cần lý do sao?" Tên trùm trường quay đầu trừng mắt nhìn tôi. Nhưng khi nhìn rõ mặt tôi, hắn đột nhiên khựng lại. Tuần trước, hắn từng theo đại ca đến tiệm sửa xe nhà tôi. Mà đại ca của hắn khi gặp bố tôi cũng phải cung kính gọi một tiếng "anh Tranh". Tên trùm trường lặng lẽ buông Tống Gia Nghi ra, lùi về phía cửa. "Chị Miên." "Em không biết chị ở lớp này, hôm nay là do em bốc đồng." Sau ngày hôm đó, nhờ việc ra mặt bênh vực bạn thân, tôi nổi tiếng chỉ sau một trận. Cả lớp đều đoán già đoán non, tại sao tên trùm trường đột nhiên lại sợ tôi? Tôi không hề giải thích. Suy cho cùng, khi bố đưa tôi đến trường, ông chỉ dặn một câu: "Học hành cho khiêm tốn, đừng nhắc đến chuyện nhà mình."