Năm thứ 3 sau khi bị liệt, cuối cùng tôi cũng đồng ý lời cầu hôn của Hứa Tri Ngôn. Tôi từng nghĩ anh ấy là sự c/ứu rỗi của đời mình. Thế nhưng, tôi lại vô tình nghe được đám anh em của anh ấy cười nhạo: "Anh Hứa, anh thật sự muốn cưới con nhỏ què đó sao?", "Tự dưng đi cưới một kẻ phế nhân, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà!" Tôi siết ch/ặt tay vịn xe lăn, toàn thân r/un r/ẩy. Giọng Hứa Tri Ngôn đầy cợt nhả: "Mọi người không thấy, đôi chân què... lại càng kí/ch th/ích hơn sao?"