Người tôi thầm thương tr/ộm nhớ lại chính là bạn trai của bạn cùng phòng. Thẩm Thư Ninh làm mất sợi dây chuyền đôi, cô ta khăng khăng cho rằng tôi là người lấy cắp. "Dây chuyền đó là do Giang Ngật tặng, ai mà chẳng biết cô thầm thương tr/ộm nhớ bạn trai tôi chứ?" Giang Ngật tìm đến tôi, trong đáy mắt anh thoáng hiện vẻ kh/inh miệt nhàn nhạt. "Sợi dây chuyền này trị giá gần 6 con số, đủ để cấu thành tội tr/ộm cắp rồi. Xin lỗi hoặc đền tiền, cô tự chọn đi." Giang Ngật biết thừa tôi không có khả năng đền bù. Dưới áp lực từ nhiều phía, tôi buộc phải xin lỗi và thôi học. Anh nói sẽ không bao giờ thích một kẻ tr/ộm như tôi. Tôi thề rằng mình sẽ không bao giờ thích anh ấy nữa. Bốn năm sau, thiên chi kiêu tử Giang Ngật tìm đến xin lỗi tôi về chuyện năm đó. Anh nói anh đã hối h/ận rồi.