Tôi và thanh mai trúc mã của mình bị xếp ở hai cơ sở khác nhau. Tuy nhiên, khoảng cách không hề khiến chúng tôi xa cách, ngày nào chúng tôi cũng nhắn tin cho nhau rất thường xuyên. Anh ấy luôn chia sẻ với tôi những chuyện thú vị về các bạn học mới. Hôm nay là chuyện Nam Nam làm đổ trà sữa bẩn chiếc áo đôi của tôi và anh ấy. Ngày mai lại là chuyện Nam Nam vô tình làm đ/ứt chiếc dây buộc tóc tôi quấn trên cổ tay anh ấy. Lần nào tôi cũng kiên nhẫn an ủi anh. Cho đến ngày tôi đến kỳ kinh nguyệt, vừa khóc vừa nói với anh: "Hôm nay em buồn quá." Trong điện thoại, giọng nói của anh vẫn không ngừng nghỉ. "Em biết không, anh chưa từng thấy cô gái nào ngốc nghếch như Từ Kiều Nam, hôm nay cô ấy bị người ta đuổi theo đòi WeChat, ấp a ấp úng chẳng biết từ chối, anh nhìn mà thấy bực cả mình..." Trong tiếng nói luyên thuyên không dứt của anh. Cuối cùng tôi cũng nhận ra. Nam Nam, là một cô gái. Còn nỗi buồn của tôi... đối với anh dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa...