Mối tình đầu sắp kết hôn, lớp trưởng hỏi tôi có đi không. Tôi lắc đầu từ chối. "Hiểu mà, tình cũ nên tránh mặt." "Không phải đâu, tôi và anh ấy không có gì..." Lời còn chưa dứt, cửa phòng bao đã bị đẩy ra. Lục M/ộ Xuyên đứng ngoài cửa, ánh mắt trầm lạnh rơi trên người tôi. Tôi chợt nhớ về 10 năm trước. Anh ấy cũng nhìn tôi như thế khi tôi đang nằm dưới đất. "Khương Chu, tại sao người nằm trong phòng cấp c/ứu không phải là cậu?" "Là trả th/ù sao? Cậu thầm mến tôi, tôi lại bắt cậu chăm sóc anh trai tôi, nên cậu trút gi/ận lên anh ấy, cố ý thấy ch*t không c/ứu?" "Cậu cũng không tự soi lại mình xem, cái bộ dạng nghèo hèn như cậu, ngoài anh trai tôi ra thì ai thèm nhìn." Tôi đỏ hoe mắt muốn giải thích. Anh chỉ quay lưng đi. "Đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa, nếu không, tôi sẽ khiến cậu cũng phải nằm vào trong đó." Nghĩ đến đây, tôi xách túi đứng dậy. Vậy mà nghe thấy người đàn ông lên tiếng. "Người không đến cũng được, nhưng tiền mừng phải gấp đôi."