Để m/ua quà sinh nhật cho Giang Tứ Niên, tôi đã b/án đi mái tóc nuôi mười năm trời. Ban ngày tôi đi giao đồ ăn, ban đêm làm thêm ở quán bar, tất cả cũng chỉ để gom tiền viện phí cho bà ngoại anh ấy. Tối hôm đó, lúc chuẩn bị tan làm, tôi vô tình nghe thấy giọng nói quen thuộc khi đi ngang qua phòng VIP. "Cô bạn gái nhỏ của cậu đối xử với cậu tốt thật đấy, ngày nào cũng làm lụng vất vả để gom tiền viện phí cho bà ngoại không hề tồn tại của cậu kìa." Giang Tứ Niên ngồi ở vị trí chủ tọa, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ trị giá 1 triệu. Anh ta thong thả lắc nhẹ ly rư/ợu vang, khẽ cười. "Tốt đến mấy thì cũng phải chia tay thôi. Trò chơi thử thách mạo hiểm này bao giờ mới kết thúc đây, tôi diễn vai gã bạn trai nghèo khổ hiếu thảo đến phát ngán rồi."