Ngày thành hôn, phu quân bỗng nhiên nhớ lại chuyện cũ. "Ta là đại đệ tử của Thanh Vân Tông, nếu không phải vì đấu pháp với yêu m/a mà bị thương, làm sao có thể bị nàng nhặt được." "Giữa ta và nàng là một trời một vực, hôn sự này cứ thế mà hủy bỏ đi." Nhìn khuôn mặt xinh đẹp càng thêm trắng nõn dưới lớp áo cưới đỏ rực của ta, giọng điệu hắn xoay chuyển. "Nếu nàng thật sự không nỡ, thì hãy ở lại bên cạnh ta làm một tiểu thiếp, cũng coi như là trả ơn c/ứu mạng của nàng." Ta ngẩn người hồi lâu. Ngay lúc đám người Thanh Vân Tông tưởng rằng ta đã sướng đến ngây người, ta vung tay ném khăn trùm đầu xuống đất. "Ái chà, ngươi cũng tám mươi tuổi đầu rồi, còn muốn trâu già gặm cỏ non như ta sao!"