Sau khi bị m/ù, tôi vô cùng sợ leo núi. Thế nhưng khi chị gái Cố Vọng Thư đề nghị đi leo núi, bạn trai tôi là Phó Tư Diễn lại là người đầu tiên đồng ý. "Sợ cái gì, đến lúc đó anh sẽ dắt tay em." Đến lưng chừng núi, Cố Vọng Thư và Phó Tư Diễn cá cược xem ai leo lên đỉnh trước. Phó Tư Diễn vậy mà không chút do dự buông tay tôi ra để đuổi theo chị ấy. Tôi sợ hãi nắm lấy tay áo anh c/ầu x/in: "Đừng bỏ em lại." Chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên: "Cô nắm nhầm người rồi, tôi là bạn trai của chị cô." Hoắc Đình Kiêu vốn dĩ lạnh lùng, gh/ét nhất là người khác chạm vào mình. Tôi như bị bỏng, vội vàng buông tay ra xin lỗi. Trong đầu tôi lại vang lên tiếng của các bình luận: 【Nam chính lại đang giả giọng nam phụ để vứt bỏ nữ phụ rồi.】 【Chiêu này của nam chính quả thực là trăm trận trăm thắng, lần trước mưa to nữ phụ muốn lên xe cùng anh ta, anh ta vì vội đi dỗ dành nữ chính nên đã giả giọng nam phụ khiến nữ phụ sợ hãi đứng ch/ôn chân tại chỗ.】 【Lần ở nhà m/a cũng vậy, giả giọng nam phụ để nữ phụ không dám chạm vào mình, rồi nhân cơ hội đó đi tìm nữ chính.】 Lần mưa to đó, tôi gọi xe suốt 3 tiếng đồng hồ không được, về nhà sốt cao cả tuần. Lần ở nhà m/a đó, tôi bị người ta xô ngã vào góc bàn, sau lưng bầm tím một mảng lớn, đến nằm ngủ cũng không được. Tôi cứ mãi trách bản thân sau khi m/ù thì trở nên ngốc nghếch, luôn đi theo nhầm người. Chưa bao giờ nghĩ rằng anh ta lại lừa dối mình. Mà anh ta lại coi tôi như một gã hề để đùa giỡn. Rõ ràng tôi sợ leo núi là vì tôi đã vì c/ứu anh ta mà ngã từ trên núi xuống dẫn đến m/ù lòa. Đã như vậy, từ nay về sau tôi sẽ không đi theo anh ta nữa.