Sau khi nhiễm virus x/ác sống, tôi bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ trước cổng một ngôi trường quý tộc. Sợ bị người khác phát hiện, ngày nào tôi cũng co ro sau thùng rác, sống qua ngày bằng cách nhặt nhạnh đồ ăn thừa. Mãi cho đến khi có một nam sinh ngồi xe lăn, lần nào cũng đặt vài hộp thức ăn cho mèo bên cạnh thùng rác. Với phương châm tay chậm là mất, anh ấy vừa mở một hộp là tôi lập tức tr/ộm ngay. Liên tục như vậy suốt 5 ngày, cuối cùng nam sinh ấy cũng nhận ra điều bất thường, tay tôi vừa chìa ra đã bị anh ấy nắm ch/ặt lấy cổ tay. "Tôi đã bảo nhà ai có con mèo mà một ngày ăn hết 10 hộp thức ăn chứ, thế chẳng phải là... Ối giời ơi, sao mặt mũi cậu lại trắng bệch thế này?" Tôi vừa định nhe răng cắn anh ấy thì một chiếc xươ/ng ống lớn đã bị nhét vào miệng. "Không phải đói à? Đói thì theo tôi về nhà, tôi hầm dồi huyết cho cậu ăn." Sau đó, làn sóng x/ác sống ập đến, bố mẹ anh ấy vì muốn thoát thân đã nhẫn tâm ném anh vào giữa bầy x/ác sống. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tôi không màng đến việc lộ thân phận, nhe răng lao thẳng vào đám x/ác sống. Những con x/ác sống xung quanh thấy tôi đều lũ lượt lùi lại. "C/âm đi/ếc nhỏ, hóa ra cậu là x/ác sống vương sao..." Nghe giọng anh ấy r/un r/ẩy, tôi vô cùng đ/au lòng, vừa định buông tay đang đẩy xe lăn ra. Không ngờ anh ấy lại tỏ vẻ đầy kiêu hãnh. "Ngoan nào, thế thì trong ngày tận thế này, chúng ta chẳng phải là oai phong lẫm liệt lắm sao!"