Ngày tôi được gia đình hào môn đến đón, anh trai tôi nắm ch/ặt lấy tay không buông.
"Bố mẹ chúng ta là kiểu người tiêu tiền như nước, không có em quản lý chi tiêu, tuần sau anh ch*t đói mất."
"Hào môn không có chỗ nào tốt đẹp cả, em phải bình tĩnh lại!"
Quả nhiên, người đến đón tôi là hai tên đầu vàng trông khá bặm trợn.
Tôi không dám đi theo họ.
Thế nhưng, tôi vẫn bị hai tên đầu vàng lén đưa về hào môn, cô tiểu thư giả thơm tho mềm mại còn bưng đến một bát canh.
"Chị ơi, chào mừng chị về nhà."
Nhưng ngay tối hôm đó, tôi được đưa thẳng vào b/ệnh viện.
Cứ ngỡ là âm mưu q/uỷ kế của cô tiểu thư giả, nhưng bố ruột lại tỏ vẻ áy náy: "Quên nói với con, em gái con thích nấu mấy món đ/ộc lạ lắm."
Tôi chỉ biết nhìn mái tóc vàng của mình mà rơi vào trầm tư.
Mẹ ruột thì uyển chuyển mở lời: "Anh trai ruột của con thích cả nhà phải chỉnh tề, đồng bộ với nhau hơn."
Tôi hiểu rồi.
Trong nhà này, họ nuôi một tay đầu bếp đ/ộc dược, một tay thợ làm tóc chuyên nghiệp.