Lần đầu tiên Tưởng Hạo Tri tỏ tình với tôi, tôi đã biết cậu ấy là một thiếu gia giả nghèo. Thế nhưng tôi vờ như không biết gì, vui vẻ đồng ý ở bên cậu ấy. Cuộc sống này vốn dĩ quá đỗi đắng cay. Có người chịu bỏ tâm tư tiếp cận tôi, dù là kẻ l/ừa đ/ảo đi chăng nữa, tôi cũng thấy vui vẻ và mãn nguyện. Chúng tôi cứ như một đôi tình nhân nghèo bình thường, bầu bạn cùng nhau. Cho đến khi bạn của cậu ấy tưởng tôi không có nhà, cứ thế đường hoàng xông vào căn phòng trọ của chúng tôi. "Thiếu gia Tưởng, cậu bị đi/ên à? Việc làm ăn trị giá mấy chục triệu không có thời gian bàn, lại cứ thích đi làm thuê lương 3 ngàn một tháng với cô ta sao?" Tưởng Hạo Tri không kịp ngăn cản, vẻ mặt hoảng lo/ạn nhìn về phía phòng ngủ. Tôi không kịp giả vờ ngủ, đành thở dài trong không gian đầy gượng gạo. Cứ ngỡ những ngày tháng có người bầu bạn có thể kéo dài thêm một chút. Không ngờ mọi chuyện lại kết thúc nhanh đến thế, tôi sắp phải trở thành người xa lạ với cậu ấy rồi.