Khi ta được tìm về, gia đình đang bận rộn chọn lựa phu quân cho vị thiên kim giả. Sợ ta khóc lóc ầm ĩ, phụ mẫu liền bắt ta cùng chọn, bất đắc dĩ ta đành chọn lấy một vị thế tử ốm yếu mà kẻ kia không thèm ngó ngàng. Sau khi thành thân mấy năm, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của ta, vị thế tử ốm yếu kia đã khỏe mạnh trở lại, thậm chí còn vào triều đình, quyền khuynh thiên hạ. Còn vị tiểu tướng quân mà thiên kim giả cất công chọn lựa, lại chẳng may tử trận nơi sa trường. Thiên kim giả ở góa tại gia, lòng đầy oán h/ận khi thấy ta được phong cáo mệnh, liền trước mặt phu quân ta mà khóc lóc kể lể rằng năm xưa ta cư/ớp đoạt hôn ước của nàng ta, thậm chí không tiếc dùng cái ch*t để chứng minh. Phu quân thuở ấy vốn yêu vẻ kiều diễm của nàng ta, tin là thật, nên đem lòng gi/ận lây sang ta, hại ta khó sinh mà ch*t. Kiếp này làm lại, đối diện với danh sách phu quân mà phụ mẫu đưa tới, thiên kim giả nhanh chân chọn trước vị thế tử ốm yếu, rồi đẩy bức họa vị thiếu tướng quân về phía ta. Hóa ra nàng ta cũng trùng sinh sao? Nhưng ai bảo rằng ta sẽ lại chọn lấy thứ nàng ta bỏ đi chứ! Ta xua tay từ chối: "Dưỡng mẫu đã khuất, lòng ta không màng chuyện hôn nhân, nguyện vào am tự thủ hiếu cho người ba năm."