Sau khi đính hôn với em trai của kẻ th/ù không đội trời chung, Đoạn Văn bắt đầu trở nên lúc nóng lúc lạnh. Giây trước anh ấy còn để tôi chạm vào cơ bụng, giây sau đã khiển trách tôi là trước khi cưới mà quá thân mật thì không hay. Tôi thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều. Mãi cho đến một lần hôn nhau say đắm, tôi vô tình làm mờ đi nốt ruồi trên mặt anh ấy, tôi sững người, giơ tay t/át thẳng một cái: "Đoạn Dã, giả làm em trai mình vui lắm sao?" Đoạn Dã chỉ ngẩn người trong một giây rồi lộ nguyên hình, cười lạnh một tiếng: "Sự thật chứng minh là em có thể hôn bất cứ ai." "Cùng là một khuôn mặt, tại sao lại không thể là tôi?"