Thái tử vừa rời khỏi giường, thiếp liền đưa ngoại bào cho cô nương đang chờ ngoài cửa. Thiếp dặn nàng, đêm nay dù chân có nhũn cũng phải ráng gượng, tính tình Điện hạ vốn khó chiều, song, eo lưng lại khá ổn, rất có sức lực. Sau bình phong truyền đến một tiếng động trầm đục. Bùi Chiêu bước ra. Vạt áo chàng còn xộc xệch, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm. Cô nương kia lập tức quỳ rạp xuống. Thiếp thấy nàng thật oan uổng. Nàng mới vào cửa, tay Thái tử còn chưa kịp chạm tới. Bùi Chiêu đứng bên giường, nhìn chằm chằm thiếp hồi lâu, bỗng cười. "Khương Vũ, lá gan nàng ngày càng lớn, đêm qua còn khóc trong lòng cô, hôm nay đã dám nhét nữ nhân cho cô, nàng thật sự cho rằng cô không nỡ ph/ạt nàng sao!?" Thiếp xoa xoa cái eo đ/au nhức. Đêm qua khóc, là vì chàng hànhz hạz người ta. Chẳng liên can gì tới tình ái. Lời này nếu nói ra e rằng lại chọc gi/ận chàng. Thế là thiếp đổi cách nói. "Điện hạ sớm muộn cũng phải cưới vợ, thiếp tập làm quen trước, sau này Thái tử phi vào Đông cung, thiếp cũng đỡ phải kinh ngạc hốt hoảng, làm mất mặt người." Nụ cười trên mặt Bùi Chiêu nhạt dần. Chàng cúi người nhặt đai lưng dưới đất. Thắt được nửa chừng, lại ném đi. "Cút ra ngoài." Cô nương kia lăn lộn bò chạy mất. Thiếp cũng toan đứng dậy theo. Bùi Chiêu bỗng nắm ch/ặt cổ tay thiếp. Lòng bàn tay chàng nóng hổi. "Cô bảo nàng ta ra ngoài." Thiếp ngẫm nghĩ giây lát. Liền hiểu. Hôm nay vẫn phải tiếp tục hầu hạ. Thật là khổ ải. Thiếp ngồi lại bên giường, thuận tay kéo chăn đắp lên người. "Vậy người hãy nhanh lên, Hoàng hậu nương nương hôm nay triệu thiếp vào cung, bảo là có việc hệ trọng." Tay Bùi Chiêu buông lỏng. "Mẫu hậu tìm nàng làm gì?" Thiếp cười với chàng. "Có lẽ là hôn sự của người đã định rồi." Lần này, sắc mặt chàng hoàn toàn trầm xuống. Trong lòng thiếp lại thấy vui mừng. Cuối cùng cũng sắp đến ngày được giải thoát.