Năm chuyển đến trường trung học tư thục, để không bị b/ắt n/ạt, tôi đã ch/ém gió rằng mình là dân anh chị thứ thiệt. Sau đó, có người trêu chọc học sinh yếu thế trong lớp bị bắt quả tang, lại dám lấy danh nghĩa của tôi ra để dọa. Đám học sinh trường nghề bên cạnh đá/nh nhau, cũng bảo là do tôi gọi người đến. Kể từ đó, tôi được tôn sùng là đại tỷ trong truyền thuyết, thần long thấy đầu mà không thấy đuôi. Cho đến khi tên trùm trường nhận được một bức thư thách đấu mang tên tôi: "Thứ Sáu gặp, đừng có làm đồ hèn nhát." Trời đất ơi, việc nổi lo/ạn nhất tôi từng làm chỉ là m/ua một bộ tóc giả màu vàng thôi mà. Tôi sợ hãi chạy đi tìm cậu ta để giải thích. Kết quả lại bị nhét vào tay 200 tệ: "Lính mới à? Đi m/ua hai chai nước đi, tiền thừa cho cô đấy." Tôi im lặng nuốt ngược lời giải thích vào trong. "Đại ca, anh muốn uống nước lạnh hay nước nhiệt độ thường?"