Đêm tân hôn, Lục Viễn kéo tôi lại, muốn cùng nhau trao đổi bí mật. "Vậy anh nói trước đi." "Anh đang nuôi một cô bé." Hơi thở tôi khựng lại, cứ ngỡ anh đang đùa. Anh ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn. "Đám cưới cũng đã cho em rồi, cô bé đó hôm nay buồn lắm, lát nữa anh phải qua đó dỗ dành." Tôi r/un r/ẩy cất tiếng: "Đây là đêm tân hôn của chúng ta mà!" Im lặng một lúc, người đàn ông lộ vẻ áy náy: "Cô ấy mang th/ai rồi, bây giờ tâm trạng của cô ấy là quan trọng nhất. Đêm nay xin lỗi em, coi như anh n/ợ em vậy. Nếu không được nữa, anh gọi cho em một nam người mẫu, tuyệt đối đừng để bản thân phải chịu ấm ức." Tôi nhìn anh với vẻ không thể tin nổi. Anh nói đúng, tôi không nên để bản thân phải chịu ấm ức. Tôi cầm điện thoại lên, bấm một dãy số.