Sau khi bố tôi được chẩn đoán mắc b/ệnh Alzheimer, tôi đã tìm Cố Lâm 13 lần, nhưng lần nào cũng không gặp được anh. Lần thứ nhất, vì thanh mai trúc mã của anh cãi nhau với bạn trai, anh bay đến giúp cô ấy dọn dẹp hành lý. Lần thứ hai, thanh mai trúc mã không hợp khí hậu, anh ở lại cùng cô ấy đăng ký khám b/ệnh, truyền dịch... Sau đó, bác sĩ giục bố tôi phải làm thủ tục xuất viện trong tuần này. Cố Lâm cuối cùng cũng chịu gặp tôi một lần. "B/ệnh của chú không thể chữa khỏi, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Điều duy nhất khiến tôi không yên tâm là Uyển Uyển, đây là lần đầu tiên cô ấy đến Bắc Kinh, người lạ đất khách, em đưa cô ấy đi dạo một chút đi." Hóa ra, sự sống ch*t của bố tôi đối với anh ta chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Tôi bình tĩnh nhìn anh ta: "Thôi khỏi, chúng ta chia tay đi."