Sau khi bị m/ù, tôi trở nên cực kỳ dựa dẫm vào Tống Niệm Từ, h/ận không thể lúc nào cũng dính lấy anh ấy. Ba năm trôi qua, cuối cùng anh ấy cũng thấy phiền. Đúng lúc em trai song sinh mà anh ấy luôn chán gh/ét từng có tình cảm với tôi. Anh ấy dứt khoát đẩy tôi sang cho Tống Kỳ. "Cô ấy chưa từng gặp tôi, lúc trước ở bên nhau cũng là dùng thân phận và tên của cậu, cậu tiếp quản là hợp lý nhất." Anh ấy đinh ninh rằng chỉ cần mình được yên tĩnh đủ lâu, chỉ cần vẫy tay một cái, tôi sẽ ngoan ngoãn quay về. Thế nhưng vào ngày tháo băng gạc, nhìn người đàn ông hoàn hảo đúng như tưởng tượng trước mắt, mắt tôi sáng rực lên.