Trong đợt quân sự tập trung, cô sinh viên nghèo được mẹ tôi tài trợ ngang nhiên ngồi phịch xuống giường của tôi. "Người nhà thương tôi sức khỏe không tốt, nên đã đặc biệt chuẩn bị cho tôi bộ chăn ga lụa tơ tằm cùng các vật dụng đặt làm riêng." Tôi bật cười vì tức. Cái giường này rõ ràng là đặc quyền mà bố mẹ tôi đã phải quyên góp cho nhà trường mới giành được, vì tôi bị dị ứng với các loại vải sợi thông thường. Tôi vừa định giải thích thì đã bị thầy phụ đạo chen ngang, đẩy sang một bên, thầy trừng mắt nhìn tôi: "Thứ không thuộc về mình thì đừng có mơ tưởng, mau trở về chỗ của mình đi!" Lớp trưởng thậm chí còn tiến thẳng đến bên cô ta, nhẹ nhàng nói: "Có gì cần giúp đỡ cứ bảo với tôi nhé." "Có vài người, không có mệnh tiểu thư thì đừng mắc b/ệnh tiểu thư." Được thôi, được lắm, vậy là tôi, vị thiên kim thật sự, lại trở thành trò hề trong mắt mọi người rồi.