Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng lạ, vừa ngồi dậy thì cửa phòng khẽ mở.
"Em tỉnh rồi?"
Giọng nam tử vang lên du dương dễ nghe. Tôi đờ đẫn hai giây, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mà tôi đã mong ngóng từ lâu.
"Còn chỗ nào khó chịu không?" Anh hỏi.
Tôi chợt bừng tỉnh, rít lên một tiếng: "Giáo sư Phó!"
Anh khẽ cười: "Ừ."
Tôi mất trí nhớ tạm thời, hoàn toàn không nhớ nổi chuyện đêm qua, đành lắc đầu:
"Không ạ..."
"Chắc em s/ay rư/ợu làm phiền giáo sư nhiều lắm phải không?"
Anh: "Phiền thì không đến nỗi, chỉ là khi em ôm ch/ặt chân tôi vừa khóc vừa hét 'ông xàng đừng đi' tối qua, thật sự khiến tôi rất bất ngờ."