Công ty đứng bên bờ vực phá sản. Cha mẹ đưa tôi về quê lánh nạn. Tôi đã yêu người thanh niên trai tráng duy nhất trong làng. Khi sắp tính chuyện hôn nhân, tin vui cha mẹ tôi làm lại cuộc đời từ đống tro tàn truyền đến. Tôi quyết tuyệt bỏ anh mà đi. Nhiều năm sau gặp lại, anh đã trở thành "người chồng tương lai" mà cô em chồng tôi thầm thương tr/ộm nhớ. Trong căn phòng chứa đồ ngăn cách với tiếng người ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Tôi bị anh vây hãm trong khe hẹp, bên tai là giọng nam khàn đặc: "Em dám kêu lên không? Giống như cái cách em đã từng làm trên giường của tôi năm đó."