Vào ngày Thẩm Khai Ngôn phá sản, tôi đã phản bội anh.
Sau này, khi vực dậy thành công, anh bắt tôi quỳ xuống lau giày cho anh.
Vừa lau, tôi vừa đếm: "Một cái 500, một cái 1000... Thẩm tổng giữ lời hứa đấy nhé."
Thẩm Khai Ngôn siết ch/ặt cổ tôi: "Cậu nghèo đến mức sắp ch*t à?"
Tôi cố gượng cười, nào ngờ vừa mở miệng đã ho ra một ngụm m/áu.
Phải rồi, tôi sắp ch*t vì nghèo đói.