Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, tôi phát hiện mình đã trở thành người giúp việc trong một cuốn tiểu thuyết về tổng tài bá đạo. Nữ chính về nhà muộn. Tôi tiến lên đón: "Thưa phu nhân, cô đã về. Cơm nước tôi đã hâm nóng sẵn cho cô rồi." Tổng tài đang xem báo, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: "Bà Vương, ai cho phép bà để phần cơm cho cô ta? Đổ đi. Cầm tiền của nhà họ Cố tôi để nuôi kẻ nhàn rỗi, bà Vương, tháng này bà bị trừ hết tiền thưởng hiệu suất." Tôi: "..." Ngày hôm sau, nữ chính vẫn về muộn. Phát hiện không có cơm. Tổng tài bỏ tờ báo xuống, không vui nhìn tôi: "Bà Vương, tôi đã bảo bà bao nhiêu lần rồi, phu nhân bị đ/au dạ dày, phải để phần cơm cho phu nhân. Tháng này lương của bà bị giảm một nửa." Tôi: "...#*&"