Ta giam cầm vị sư tôn thanh lãnh nuôi ta khôn lớn.
Hai tay hắn bị trói ch/ặt, áo bào xốc xếch, đôi mắt phượng bị che kín.
Dáng vẻ bất lực ấy tựa như mời gọi kẻ khác chiếm đoạt.
Ngày ngày ta cùng hắn làm chuyện ấy, nhưng trong tim không dám gọi một tiếng "sư tôn".
Cho đến khi bị chính đạo nhân sĩ đ/á/nh trọng thương.
Xiềng xích kiên cố bị hắn dễ dàng phá vỡ, bóng hình áo dính m/áu che chắn trước mặt ta:
"Ta xem, ai dám động đến đồ đệ của ta!"