Từ nhỏ đến lớn, Tạ Du Thừa luôn đối đầu với tôi, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội hạ bệ hắn. Nhìn hai ly rư/ợu vang đã bỏ th/uốc, tôi nhếch miệng cười. "Ha ha ha, thằng nhóc này đợi mà xem, danh dự tiêu tan nhé." Không ngờ thuộc hạ đóng cửa quá nhanh, nh/ốt luôn cả tôi trong phòng. "Cố Tiêu Nhiên, cậu thích tôi đến thế sao?" Tạ Du Thừa từng bước áp sát, mặt tôi đỏ bừng. Trong lòng tôi gào thét: Thích cái nỗi gì, tao đến đây để hại mày chứ đâu phải tham gia cùng mày!