Tôi và Thẩm Tu Chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Kết hôn một năm, tôi vẫn không thể nhớ nổi gương mặt của anh ấy. Cho đến một ngày, tôi thua trong trò chơi mạo hiểm, yêu cầu đặt ra là phải chọn một người đàn ông bất kỳ có mặt tại đó để hôn. Tôi đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm thấy một gương mặt miễn cưỡng coi là quen thuộc. Tôi ghé sát lại, nhỏ giọng thương lượng với anh: "Nể tình qu/an h/ệ của chúng ta, anh nhịn một chút nhé, tôi sẽ không hôn môi đâu." Đối phương muốn nói lại thôi: "Có vẻ như không nhịn được..." Tôi bất lực định từ bỏ, tiện thể bày ra vẻ mặt thất vọng, trách móc anh không màng tình nghĩa vợ chồng. Người đàn ông bên cạnh cười lạnh một tiếng: "Chồng cô còn nhận sai người, tôi còn nói chuyện tình nghĩa vợ chồng gì nữa?" À, hình như người này mới chính là chồng của tôi.