Tôi xuyên không về thời thơ ấu của kẻ th/ù không đội trời chung. Để khiến hắn khó chịu, tôi nói mình là vợ tương lai của hắn, trở thành người trong mộng của hắn. Trước khi rời đi, tôi còn xoa đầu hắn dối gạt: "Anh m/ua cho em ly trà sữa nhé, em sẽ về ngay." Câu nói ấy khiến hắn chờ đợi suốt mười năm. Sau này, kẻ th/ù ấy biến thành một kẻ bệ/nh hoạn còn đi/ên cuồ/ng hơn cả tôi. Hắn nh/ốt tôi trên giường, nở nụ cười lạnh lẽo: "Vợ yêu, lại định trốn đi à? Anh đoán ly trà sữa em muốn uống là trà sữa đặc phải không?"