Tôi thầm thương một người, nhưng người ấy không thích tôi. Buồn bực quá, tôi tìm anh trai tâm sự. Anh ta kh/inh khỉnh ngẩng mặt lên: "Thích thì cứ tỏ tình đi, đồ hèn!" Tôi gật đầu: "Cũng có lý." Thế là tối hôm đó, tôi trói anh trai lên giường. Những lời quát tháo ầm ĩ của anh bị tôi dập tắt. Cuối cùng, anh chỉ còn biết nức nở van xin: "Tao là anh mày mà!" Tôi đối diện với ánh mắt rực lửa của anh, khẽ hôn lên mái tóc dính mồ hôi trên trán. "Em biết mà, bảo bối."