Sau khi bị nhà họ Giang hủy hôn, tôi, một đứa con gái nuôi không còn giá trị lợi dụng, bị cha gửi đi làm lễ xung hỉ cho một kẻ sắp ch*t. Trong đường cùng, tôi gõ cửa phòng của vị thái tử gia nhà họ Cố vừa mới trở về nước, vừa khóc vừa nói với anh: "Anh có thể... c/ứu tôi không?"
Cố Thành Duật rủ mắt, bàn tay với những khớp xươ/ng thon dài đặt lên con mắt giả của tôi.
"Lâm Thính, đến đường cùng rồi mới nhớ tới tôi sao?"
Anh hơi cúi người, tháo máy trợ thính xuống, nhếch môi cười với tôi:
"Chỉ cần khiến tôi nghe thấy được, tôi sẽ c/ứu em."