Năm thứ bảy tôi và Giang Do công khai xuất quỹ, hắn hối h/ận rồi.
Hắn khẩn khoản xin tôi chia tay, nói hắn muốn về nhà kết hôn, nói hắn không chịu nổi cuộc sống bị chỉ trỏ khi ở bên một người đàn ông.
Tôi cố níu kéo, nhưng chỉ khiến mối qu/an h/ệ của chúng tôi thêm tồi tệ.
Lần căng thẳng nhất, hắn quăng vào mặt tôi câu nói tà/n nh/ẫn: "Giá như có thể quay lại, tôi thà rằng chưa từng gặp cậu bao giờ."
Lần đầu hắn về nhà với vết son môi trên cổ, tôi đề nghị chia tay.
Mở mắt lần nữa, tôi trở về tuổi mười tám, lúc ấy tôi và Giang Do vẫn chưa từng bên nhau.
Nhưng khi tôi chủ động tránh xa Giang Do, hắn lại hối h/ận.