Ly hôn bảy năm, tôi và Giang Yên gặp lại nhau tại viện t/âm th/ần.
Tôi là cảnh sát ngầm giả dạng b/ệnh nhân t/âm th/ần.
Anh ấy là ông trùm thương trường mắc chứng hung hăng.
"Bảy năm không gặp, mày sao lại ra nông nỗi này?"
"Lâm Thanh Thanh, tao đã nói rồi! Một ngày nào đó mày sẽ hối h/ận vì đã vứt bỏ tao!"
"Hối h/ận rồi đúng không? Đồ đi/ên..."
Rồi khi không có ai, anh nghiêng người lén hôn tôi.
"Không sao. Em có b/ệnh, anh vẫn yêu em."