Năm mười tám tuổi, có một cánh cửa tôi không dám mở. Đằng sau đó, bạn thân của tôi đang cùng nhà văn nam tôi thầm thích chơi trò người lớn. Chuyện ấy tôi nhớ suốt mười năm trời. Mười năm ấy, bạn tôi qu/a đ/ời, nhà văn gác bút, cuộc đời tôi đổ vỡ. Tôi cung kính viết một bức thư, gửi cho Trần Tùng, nhà văn năm xưa tôi từng thầm thương.