Tôi và kẻ th/ù không đội trời chung cùng xuyên vào một bộ đam mỹ văn cổ đại. Hắn trở thành kép hát được phú thương giấu kín trong nhà vàng. Còn tôi thành sinh viên nghèo được quân phiệt chu cấp. Để hoàn thành cốt truyện, chúng tôi định giả ch*t để trở về hiện thực. Kết quả, đối thủ khi nhảy sông lại bị tay phú thương túm ch/ặt cổ chân. Tôi mừng thầm vì cuối cùng cũng thắng hắn một bước, nuốt trọn một chai th/uốc "Ngủ Ngon". Không ngờ, tên quân phiệt lập tức kéo tôi vào viện rửa dạ dày. "Thẩm Nghiễn Tu, thứ gì ta cũng cho ngươi được, đừng giở trò nữa được không?"