Sau khi bước vào trò chơi vô hạn, vì mắc chứng thiếu hụt cảm xúc, tôi luôn giữ khuôn mặt không chút biểu cảm. Nhìn con hải yêu g/ớm ghiếc, toàn thân bốc mùi hôi thối, tôi dùng tay ôm kiểu công chúa ném nó trở lại biển. "Cá x/ấu xí, tránh xa ra, đừng để bị bắt lên nữa." Đến ngày thứ ba, người cá lại ngọ ng/uậy bò về. Anh ta đỏ mặt móc viên ngọc trai từ vảy đuôi, đi/ên cuồ/ng tỏ tình với tôi: "Cậu là người duy nhất không tỏ ra gh/ê t/ởm với tôi, tôi thích cậu, hãy làm bạn đời của tôi đi." Tôi: "?" Bình luận nổi: [Boss Vua Người Cá ơi, tỉnh lại đi! Gã này bị liệt cơ mặt đấy!]