Ta chỉ là một tên thị vệ tầm thường. Chủ nhân của ta lại là bạch khổng tước cao quý nhất linh giới, dung nhan tuyệt thế. Thiếu chủ tính tình kiêu ngạo, nổi tiếng khó chiều, trước sau đã đuổi không biết bao nhiêu nô bộc và thị vệ. Ta nghĩ sớm muộn gì Thiếu chủ cũng chán cái thân vô vị này của ta, một cước đ/á bay đi. Chưa từng ngờ khi kỳ tình nhiệt của Thiếu chủ ập đến, hắn không những ngày ngày đi/ên cuồ/ng xòe cánh trước mặt ta, thậm chí đêm đêm còn trèo cửa sổ vào phòng ta, cắn lấy môi ta, nước mắt lã chã: "Ta thật h/ận ngươi là hòn đ/á vô tâm!" "Rõ ràng ban đầu là ngươi trêu ngươi ta trước mà!"