Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết kinh dị tên là "Không Người Sống Sót". Tin tốt: tôi là con nhà giàu. Tin x/ấu: tôi là kẻ bị mọi người gh/ét bỏ. Tin còn x/ấu hơn: tên đáng gh/ét này cùng một nhóm người liều mạng tham gia chuyến thám hiểm lâu đài m/a ám, chính là bia đỡ đạn đầu tiên đi nhận hộp cơm sớm. Để không phải ch*t yểu, tôi đành cố gắng bám váy ba đại lão trong đội thám hiểm. Nhưng bám mãi rồi, sao ánh mắt cả ba họ nhìn tôi đều trở nên kỳ lạ thế này?