Ta là nam nhi, thay chị gả vào phủ Vương gia. Đêm động phòng vén khăn che mặt. Ta biết mình toi đời rồi. Thứ nhất, Thanh Nhàn Vương chính là Chiến Thần Đại Chiêu. Thứ hai, ta lại là tâm phúc thân tín dưới trướng hắn. Để bảo toàn tính mạng, ta liều mình trốn chạy giả ch*t ngay trong đêm. Ai ngờ Vương gia đích thân truy bắt ta về, tay nắm ch/ặt cổ tay ta, ép sát vào tường rồi đút quả vải. Giọng hắn trầm khàn: "Cưng, lần sau mà còn dám chạy trốn sẽ không dễ dàng thế này đâu. Còn dám không?" Ta nghẹn lời không khóc thành tiếng. Nhưng ta còn muốn nói: Mẹ kiếp, hình như ta đã có mang! Đừng có diễn trò ch*t ti/ệt này nữa!