Tôi giả dạng Omega, là đóa hoa tơ hồng xinh đẹp nhất, mỏng manh yếu đuối nhất trong tay Huynh Wen. Bẻ cong vặn méo, mặc tình chà đạp. Cũng là bạn giường tâm đầu ý hợp nhất của hắn. Tôi mềm yếu dễ b/ắt n/ạt, bị ứ/c hi*p đến cùng cực chỉ biết đỏ hoe mắt c/ầu x/in: "Huynh Wen, c/ứu em với." Huynh Wen kh/inh khỉ cười một tiếng, hất mặt tôi xuống đất, hắn c/ăm gh/ét tôi. Nhưng có sao đâu, tôi vẫn yêu hắn, yêu đến đi/ên cuồ/ng. Về sau hắn gi/ật mình h/oảng s/ợ nhìn tôi: "Ngươi... ngươi không phải Omega sao?" Tôi hôn lên tuyến thể của hắn: "Omega? Anh nhầm rồi, từ đầu tôi đã là Enigma."