Sau khi xuyên vào sách, tôi trở thành vị hôn thê pháo hôi của nam chính b/ệnh kiều. Đêm đính hôn, Giang Ngôn Triệt đưa ra ba điều ước định với tôi: "Là vị hôn thê của anh, em không cần ra ngoài làm việc, càng không cần bạn bè, chỉ cần học cách dựa dẫm vào anh là được." Tôi òa khóc nức nở. Hệ thống mỉa mai tôi: [Đồ vô dụng, mới thế này đã sợ khóc rồi, sau này cô còn bị hắn giam cầm, bị hắn giám sát nữa đấy.] Thế nhưng giây tiếp theo, tôi trực tiếp nhào vào lòng Giang Ngôn Triệt. "Ông xã thật tốt!" Ba tháng sau, Giang Ngôn Triệt vẻ mặt khó xử mở cửa biệt thự. "Anh nghĩ em nên ra ngoài tắm nắng chút đi." Tôi lập tức khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa. "Sao anh nỡ để em rời khỏi tầm mắt của anh, có phải anh không còn yêu em nữa rồi không!"