Ta là thế tử xa hoa kiêu ngạo nhất kinh thành.
Vậy mà lại bị ban hôn cho Trấn Quốc công Lục Nghiễm Hoài.
Lục Nghiễm Hoài, quyền thế bao trùm triều đình, chuyên quyền đ/ộc đoán, số mạng đọa tay hắn nhiều không đếm xuể, ngay cả hoàng đế cũng chỉ là bù nhìn của hắn.
Đêm tân hôn, thanh âm thê lương của ta vang vọng khắp công phủ.
Tất cả mọi người đều đoán xem th* th/ể ta khi nào sẽ bị Lục Nghiễm Hoài ném ra ngoài.
Họ chờ a chờ, không những không đợi được th* th/ể ta, ngược lại còn thấy Lục Nghiễm Hoài nhẹ nhàng xoa lưng ta.
“Hảo hảo hảo, đêm nay ta nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn.”