Kết hôn hai năm, tôi và Thẩm Hạc Châu luôn sống riêng hai phòng, nước sông không phạm nước giếng. Cho đến khi cha mẹ hai bên không nhìn nổi nữa, ra lệnh bắt chúng tôi phải sống chung. Trước khi đi ngủ, tôi theo thói quen mở đoạn ghi âm chúc ngủ ngon đã lưu. Giọng Thẩm Hạc Châu đầy nhẫn nhịn: "Em... em nhất định phải nghe cái này ngay trước mặt anh sao?" Tôi tưởng anh ấy thấy ngại, bình tĩnh cất điện thoại đi: "Vậy đợi anh đi rồi tôi nghe tiếp." Đêm đó, môi anh ấy áp sát vào tai tôi, thì thầm: "Hắn thở có nghe hay bằng anh không?"