Trước khi lên máy bay, mẹ nhắn tin bảo để phần bò hầm cho tôi.
Tôi trả lời: [Con biết rồi, mẹ đừng có ăn vụng đấy.]
Đó là tin nhắn cuối cùng tôi nhận được từ mẹ.
Vài tiếng sau, chuyến bay của tôi buộc phải hạ cánh khẩn cấp.
Máy bay đáp xuống một sân bay sáng rực ánh đèn.
Đèn đường băng sáng trưng, bãi đỗ chật kín máy bay, nhà ga cũng rực rỡ ánh đèn.
Nhưng nơi ấy không có nhân viên mặt đất, không có thông báo, không có xe đưa đón.
Không một bóng người.
Cơ trưởng yêu cầu chúng tôi ngồi yên, không được mở cửa.
10 phút sau, tiếp viên xuống kiểm tra quay lại nói: "Bên trong nhà ga... Toàn là m/áu."
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: Thảm họa thực sự không phải là rơi máy bay, mà là khi bạn tưởng mình đã an toàn chạm đất, thì phát hiện mặt đất đã biến mất.