Văn án:
Tôi và người đã b/ắt n/ạt mình thành người yêu rồi…
Trước tấm gương trong nhà tắm, hơi nước mờ ảo cũng không thể che đi những vết hằn gai mắt trên người tôi. Trên cổ tay là những vết thương do đầu th/uốc lá của hắn để lại, bên ngoài cũng đã kết vảy.
Hắn đẩy cửa ra, châm một điếu th/uốc trước mặt tôi.
Tôi vô thức r/un r/ẩy, nhưng một giây sau, hắn lại hời hợt dập điếu th/uốc ngay trên cổ tay mình, vị trí vết thương giống y hệt với tôi, “Đã thoải mái hơn chút nào chưa, Khanh Khanh?”
Tôi cụp mắt: “Trầm Diên Tri, cũng đã 7 năm rồi, tại sao vẫn quay lại tìm tôi?”