Trong tiệc mừng thọ Thái hậu, tất cả các tiểu thư quý tộc trong kinh thành đều được lệnh cùng nhau thêu bức 'Vạn nhân chúc thọ đồ'. Ban đầu, ta định thêu bức 'Tùng hạc diên niên', nhưng vì thức đêm khiến mắt hoa lên, ta đã thêu lệch mất cành linh chi mà tiên hạc đang ngậm, nhìn thế nào cũng giống như một bông hoa trắng bị đ/ứt lìa đầu. Thế nhưng bức tranh này là do nhiều người tiếp sức thêu nên, ta hoàn toàn không thể thêu lại, chỉ đành trơ mắt nhìn quản sự của xưởng thêu mang bức tranh đi. Đêm tiệc mừng thọ Thái hậu, m/a m/a quản sự đích thân ra khỏi cung, đi từng nhà để tra hỏi: 'Bức tùng hạc trên chúc thọ đồ là do vị tiểu thư nào thêu?'. Ta sợ đến mức suýt chút nữa ngất xỉu. Nếu bị phát hiện là do ta thêu, nhẹ thì bị đá/nh ch*t, nặng thì cả nhà sẽ phải gánh tội ch*t vì bất kính với Thái hậu. May thay, bức tranh qua tay rất nhiều người lại không hề ký tên. Cắn răng không thừa nhận là con đường sống duy nhất của ta. Thế mà không ngờ, người chị là thiên kim thật sự vừa mới được tìm về của ta lại đột nhiên đứng ra, lớn tiếng nói: 'Đa tạ Thái hậu nương nương ưu ái, là thần nữ thêu ạ!'. Ta kinh hãi trợn tròn mắt nhìn chị. Mẫu thân tưởng ta muốn tranh công, liền véo mạnh ta một cái, hạ thấp giọng: