Năm mười tuổi, mẹ đẩy sơ đồ chỗ ngồi trên xe khách đường dài đến trước mặt tôi. "Con chọn ngồi cạnh cửa sổ hay lối đi?" Bà nói cha dượng phải đi làm ở nơi khác, cả nhà chúng tôi sẽ cùng chuyển đi. Vì sợ em trai say xe, tôi nhường chỗ cạnh cửa sổ cho em, còn mình thì chọn hàng ghế cuối cùng. Ngày khởi hành, mẹ một mình tiễn tôi lên xe. Điểm đến không phải là nhà mới, mà là một trường nội trú khép kín. Bà hứa sẽ đón tôi ngay khi ổn định chỗ ở cho em trai. Thế nhưng tôi đợi từ năm mười tuổi đến tận mười tám tuổi, vẫn không một lần gặp lại bà. Sau khi chẩn đoán mắc b/ệnh bạch cầu, nhân viên công tác xã hội giúp tôi liên lạc với người nhà, mới tìm thấy trong hồ sơ một bản thỏa thuận gửi trẻ toàn phần kéo dài tám năm. Ngày ký kết, chính là một ngày trước khi mẹ bảo tôi chọn chỗ ngồi. Cũng vào ngày đó, bà cùng cha dượng đưa em trai ra nước ngoài. Trong đơn xin nhập cư ấy, từ đầu đến cuối chỉ có ba người họ. Hóa ra, điều mẹ bảo tôi chọn, chưa bao giờ là cách để cùng bà rời đi, mà chỉ là muốn ngồi ở đâu khi bị bà vứt bỏ. Trở lại năm mười tuổi ấy, sơ đồ chỗ ngồi vẫn còn đặt trên bàn. Mẹ mất kiên nhẫn, giục tôi chọn nhanh lên.