Ngày đầu tiên tôi được gia tộc giàu nhất thành phố - nhà họ Thẩm - đón từ đạo quán trở về, cả giới thượng lưu đều chờ xem kịch vui. Trong mắt họ, tôi chỉ là một kẻ giả thần giả q/uỷ lớn lên ở đạo quán, trên người đầy mùi nghèo hèn. So với cậu thiếu gia giả văn nhã, lịch thiệp là Thẩm Tinh Hà, thì một kẻ chỉ biết xoay hạt óc chó và ngủ nướng như tôi chẳng khác nào một vết nhơ trên bản lý lịch hoàn hảo của nhà họ Thẩm. Thế nhưng thực tế, mẹ ruột lại coi lá bùa vàng tôi vẽ là bảo vật gia truyền. Chị cả xây hẳn phòng kính để tôi tắm nắng, còn Thẩm Tinh Hà thì trở thành fan cuồ/ng số một của tôi. Là tổ sư gia của Huyền môn chuyển thế, khó khăn lắm mới chịu đựng được mấy năm khổ cực để được đón về làm thiếu gia nhà giàu, ai mà còn muốn bon chen nữa? Cho đến ngày lễ Trung Nguyên, kẻ th/ù không đội trời chung vì đố kỵ với nhà họ Thẩm nên đã cố tình bày mưu tính kế. Thẩm Tinh Hà mang một khối thi ngọc ngàn năm về nhà. Để nổi tiếng, cậu ta nóng lòng dựng điện thoại phát livestream, muốn khoe món cổ vật này với toàn mạng. Ngay trước ống kính, khối thi ngọc đột nhiên rỉ ra m/áu đen. Trong chớp mắt, âm phong nổi lên cuồn cuộn, khí q/uỷ lạnh thấu xươ/ng lập tức nuốt chửng cả đại sảnh.