Tôi vốn là kẻ nhỏ nhen, tính toán chi li, th/ù dai báo oán. Đêm tân hôn, Cố Minh Uyên gi/ật phăng khăn trùm đầu của tôi: "Cưới nàng chẳng qua là vì của hồi môn của nàng, để lấp đầy chỗ trống trong hầu phủ mà thôi." "Thanh Thanh mới là người trong lòng ta, sau khi nàng ấy vào cửa tuy chỉ là bình thê, nhưng nàng phải hầu hạ nàng ấy cho tốt." Tôi phản đò/n một cước đ/á g/ãy ba cái xươ/ng sườn của hắn, l/ột sạch chỉ còn chiếc quần l/ót rồi nh/ốt vào nhà củi, để hắn chịu rét suốt cả đêm. Mẹ chồng là Trịnh thị bưng nước sôi đến ép tôi dâng trà, muốn làm bỏng tay tôi để dằn mặt. Tôi đổ thẳng chén trà nóng vào miệng Trịnh thị, làm miệng bà ta đầy những vết phồng rộp. Tuyên Bình Hầu muốn dùng gia pháp, tôi vung một đ/ao chẻ đôi bài vị tổ tiên nhà họ Cố. Ba mươi tên tử sĩ Giang Nam rút đ/ao bao vây chính sảnh, đám hộ vệ của hầu phủ quỳ rạp cả xuống đất. Họ làm giả khế ước hòng chiếm đoạt trang viên hoàng gia của tôi, tôi bèn ch/ặt đ/ứt năm ngón tay của tên quản lý sổ sách, tước đoạt quyền quản gia, khiến cả trên dưới hầu phủ phải húp cháo loãng. Tôi trị cho hầu phủ ngoan ngoãn phục tùng, nhà tan cửa nát. Thế mà lại vô tình khiến Tuyên Bình Hầu phủ lụi bại, còn bản thân thì cơm ngon áo đẹp, giàu sang phú quý một phương.